Posts from the ‘Bản sắc thục nữ’ Category

Bản Sắc Thục Nữ – Ngoại Truyện

Buổi sáng bảy giờ hơn, Trương Tĩnh Chi bị tiếng chuông đồng hồ của Uông Dụ Hàm đánh thức dậy, cô biết đó là tiếng chuông báo thức anh đã đặt, nên cũng không nghĩ nhiều mà lật người lại ngủ tiếp, sau đó mơ mơ màng màng nghe thấy Uông Dụ Hàm nói chuyện điện thoại: “…Ừ… không cần… cậu đi trước đi… tự tôi sẽ mua… khoảng mười tệ là được…” Read more…

Bản sắc thục nữ – Ngoại truyện : Hôn lễ của Trương Tĩnh Chi

Hôn lễ của Trương Tĩnh Chi được định vào mùa thu tháng Mười, lúc sắp cử hành phải đặt nhà hàng trước nửa năm, nhưng đó cũng không phải là phương án tốt nhất, hay nhất là đặt trước một năm, nếu không các cô trực điện thoại sẽ dùng một giọng nói vô cùng lịch sự vô cùng dịu dàng nói với bạn: “Xin lỗi, sảnh số X đã được đặt… đúng… cô phải đặt trước…” Read more…

Bản sắc thục nữ – Chương 6.1

Chương 6 : Quên đi hình tượng, quyết đấu một phen

Tĩnh Chi bị Uông Dụ Hàm chọc giận, lại chạy đến chỗ Tiêu Tiêu để ca thán. Khi kể đến chuyện cô bị Uông Dụ Hàm lừa và ép hôn, cô nghiến răng kèn kẹt, kích động đến mức tay chân vung hết cả lên. Qua lời kể của cô, Uông Dụ Hàm chẳng khác gìmột địa chủ ác bá, lừa gạt ức hiếp cả đàn ông lẫn đàn bà trước đây.

Tĩnh Chi mãi mê tố khổ cho tới khi khát khô cả cổ mới dừng lại uống một ngụm nước, nhân tiện chờ xem phản ứng của Tiêu Tiêu thế nào. Read more…

Bản sắc thục nữ

Mục lục

Giới thiệu

Chương 1.1 1.2 1.3 1.4

Chương 2.1 2.2 2.3 2.4

Chương 3.1 3.2 3.3 3.4

Chương 4.1 4.2 4.3 4.4

Chương 5.1 5.2 5.3 5.4

Chương 6.1 6.2 6.3 6.4

Chương 7.1 7.2 7.3 7.4

Chương 8.1 8.2 8.3 8.4

Chương 9.1 9.2 9.3 9.4

Chương 10.1 10.2 10.3 10.4

Chương 11.1 11.2 11.3 11.4

Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2 + 3

– Hết –

Bản sắc thục nữ – Chương 11.4

“Chị, tình yêu là gì?”, đột nhiên Sở Dương hỏi.

Tĩnh Chi ngây người, tròn xoe mắt, tình yêu là gì ư? Với một câu hỏi đã trở nên quá quen thuộc và phổ biến như vậy, cô cũng không thể đưa ra được đáp án cho ra hồn.

“Em không biết tình yêu là gì, cũng không biết có đúng là mình đã yêu Phương Nghị không. Anh ấy đã từng đối xử rất tốt với em, em cũng cảm thấy rất an toàn khi ở bên anh ấy, nhưng em vẫn không sao xác định được. Em yêu anh ấy thật sao? Lúc mới bắt đầu em thấy sợ anh ấy, đối phó với anh ấy, rồi sau đó lợi dụng anh ấy và cảm kích trước anh ấy, bây giờ liệu có thể coi như em đã yêu anh ấy không, em cũng không biết nữa. Em thực sự không rõ, vì vậy em phải ra đi. Em muốn tới một nơi xa lạ, để suy nghĩ thật kỹ, xem rốt cuộc thế nào là tình yêu.” Read more…

Bản sắc thục nữ – Chương 11.3

Trong lúc Tiêu Tiêu nói, Tưởng Tư Thừa ở ngoài thò đầu vào mấy lần. Lần cuối cùng, động tác của Tiêu Tiêu có vẻ hơi mạnh, Tĩnh Chi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đúng lúc ấy thì nhìn thấy Tưởng Tư Thừa đang rụt đầu về. Tưởng Tư Thừa có vẻ lúng túng, sau đó quyết định bước ra hẳn, nhìn thấy Tiêu Tiêu trừng mắt, anh nói vẻ đáng thương, “Anh muốn vào nhà vệ sinh thật mà.”

Tiêu Tiêu ngây người, sau đó mím môi cười rồi giả vờ hỏi Tưởng Tư Thừa, “Anh tỉnh dậy từ khi nào vậy?” Rồi không chờ anh trả lời, xua tay, “Đi đi, đi đi.”

Tĩnh Chi đỏ mặt lườm Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu nhún vai, vẻ bất lực, “Mình cũng không biết anh ấy thức dậy từ khi nào.” Read more…

Bản sắc thục nữ – Chương 11.2

Sở Dương rụt tay lại, ôm chặt lấy lưng Phương Nghị và vùi đầu vào lòng anh, như thế cô sẽ được an toàn hơn. Đúng thế, chỉ có trong lòng anh, sức nóng từ cơ thể anh mới làm cho cô cảm thấy an toàn. Cô cứ ôm anh như vậy và cuối cùng thì chìm trong giấc ngủ lơ mơ, đến cả chuyện hai mẹ con nhà họ Hà rời đi lúc nào cô cũng không biết.

Giấc ngủ ấy rất ngon, khi cô tỉnh dậy thì đã là chiều muộn.

Phương Nghị dựa vào đầu giường, cười tủm tỉm nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng và sâu lắng. Sở Dương thấy tay của mình vẫn ôm chặt lấy lưng anh, bất giác đỏ mặt lên. Cô đang định khẽ rụt tay về, nhưng vừa mới động đậy thì đã bị Phương Nghị giữ chặt lấy.

“Em dậy rồi à?” Phương Nghị cười khẽ hỏi. Read more…

Bản sắc thục nữ – Chương 11.1

Chương 11 : Phải theo đuổi anh ấy như sao băng

Gần đến tháng Năm, thủ tục xuất ngoại của Sở Dương cũng coi như hoàn tất, nhưng tâm trạng của cô thì mỗi lúc một thêm nặng nề, cô không biết chuyện này còn giấu Phương Nghị được bao lâu nữa. Nếu anh biết, không hiểu anh sẽ có phản ứng như thế nào trong lúc tức giận. Cô không sao đoán được và cũng không dám đoán.

Phương Nghị là người không dễ dàng đùa bỡn, từ chuyện Hà Ý Khiêm lợi dụng ảnh hưởng của cha để gây khó dễ cho anh là thấy ngay điều đó. Điều tra cả nửa tháng, ngành thuế lẫn phía công an đều không có được kết quả gì. Read more…

Bản sắc thục nữ – Chương 10.4

Tĩnh Chi đã từng nhìn thấy Tiêu Tiêu khóc một lần, đó là hồi còn học Đại học, Tĩnh Chi cảm thấy luống cuống, vội lấy một tờ giấy ăn trong túi đưa cho Tiêu Tiêu, dè dặt hỏi, “Sao thế, nhà họ Tưởng làm cậu tức giận à?”.

Tiêu Tiêu lắc đầu rồi đột nhiên cuống quýt tìm một vật gì đó trong hòm đựng đồ trên xe, một lát sau mới lôi ra một điếu thuốc, run run châm lửa và rít một hơi thật dài, mắt nhắm lại, ủ rũ dựa lưng vào ghế. Một lúc sau cô mới nhả khói thuốc ra, nói bằng giọng khản đặc, “Tiêu Tiêu của trước đây đã chết tại nơi này. Năm đó cô ấy mới mười chín tuổi. Trước đây cô ấy đã yêu điên cuồng một người đàn ông, một người mà cô ấy gọi là sư huynh. Vì người đàn ông đó mà cô ấy đã mang hành lý đến thành phố xa lạ này. Vì người đàn ông đó, cô ấy đã từ bỏ trường đại học tốt nhất để đến học ở trường đại học H. Cô vốn rất coi thường trường đại học ấy, nhưng cô đã đến đó, chỉ vì nó cách trường đại học của người đàn ông ấy có một bức tường’. Read more…

Bản sắc thục nữ – Chương 10.3

“Cháu chào dì.” Tiêu Tiêu đã nghe Tưởng Tư Thừa kể về mẹ kế, nhưng bây giờ mới gặp mặt, thấy bà chỉ chừng bốn mươi tuổi, trẻ hơn nhiều so với cha của anh.

Trương Cầm (tên của bà mẹ kế) kéo tay Tiêu Tiêu ngắm nghía cô từ đầu đến chân , rồi ngẩng đầu nhìn Tưởng Tư Thừa đùa, “Anh chàng này giỏi đấy, đã kiếm được một cô gái rất xinh đẹp”.

Tưởng Tư Thừa nghe nói vậy có phần xấu hổ, nên tìm cách nói sang chuyện khác, “Cha con đâu ạ?”. Read more…