Với mỗi gu đọc của từng người khác nhau, nên không thể kết luận được đâu là sách hay, sách chán. Mỗi cuốn sách đều có một nét riêng không lẫn vào nhau, đều có một giá trị trong cả đời sống lẫn tinh thần. Dưới đây chỉ là những cảm nhận mang tính cá nhân của mình. Mọi người bình loạn thoải mái nhé ^.^!!~

Tác phẩm : Lễ tình nhân đến muộn

Tác giả : Tử Trừng

Trọng lượng vận chuyển : 350 grams

Công ty phát hành : Bách Việt

Nhà xuất bản : NXB Thời Đại

Ngày xuất bản : 08-02-2012

Kích thước : 11 x 18 cm

Số trang : 268

Giá bìa : 50.000 ₫

Giới thiệu : 

Không muốn tâm huyết cả đời của cha bị hủy hoại, Kế Chỉ Tường đã đồng ý một “cuộc hôn nhân doanh nghiệp” với Cận Trọng Kỳ, tổng giám đốc của tập đoàn xây dựng nổi tiếng, để có thể cứu công ty của gia đình đang trên bờ vực phá sản. Bắt đầu một cuộc hôn nhân không tình yêu, Chỉ Tường vốn không hy vọng vào sự rung động của trái tim nhưng không biết từ bao giờ Trọng Kỳ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Suốt ba năm cô ở bên anh, lặng lẽ vun đắp tình cảm giữa hai người, cố gắng để bước vào trái tim anh  nhưng những gì cô nhận được chỉ là những tổn thương ngày một chất chồng. Vì cô vô tình xem những tấm ảnh của người anh yêu ngày xưa, anh cấm cô không được bước vào văn phòng của anh; cũng vì một cú điện thoại của người con gái ấy, anh bỏ cô lại một mình giữ căn nhà trống trong ngày Tết sum vầy của gia đình. Ngay cả khi cha cô mất, anh cũng không lựa chọn đứng cùng cô bên linh cữu mà xuất hiện như một vị khách xa lạ và đi bên cạnh anh, không ai khác, vẫn là người con gái ấy.

Quá đau đớn với những tổn thương, quá mệt mỏi với những chờ đợi, Chỉ Tường bỏ lại sau lưng tất cả mọi thứ cùng một tờ đơn li hôn và ra đi.
Có phải những tổn thương này đều do anh cố ý, hay tất cả chỉ là một sự hiểu lầm? Có phải những chờ đợi kia đều vô nghĩa hay đó chỉ là sự chờ đợi dài hơn để đến được một hạnh phúc lớn hơn?

“Muốn tìm lại trái tim của cô ấy, thật ra không cần đến vật chất gì cả, chỉ có một thứ rất đơn giản lại có giá trị nhất là có thể đổi lấy trái tim của cô ấy, có điều, phải xem cậu có chịu bỏ ra không?”

“Cái gì?” Chỉ cần cô ấy quay về, muốn điều kiện gì anh cũng đồng ý!
“Trái tim, trái tim của cậu! Chỉ cần cậu trao cho cô ấy trái tim cậu, tất cả tình yêu của cậu…”

Bình loạn của mình ^.^!!~:

Cuộc hôn nhân của Kế Chỉ Tường và Cận Trọng Kỳ không phải là do tình yêu mà đến với nhau. Truyện này có motip không mới, nhưng điều đặc biệt ở đây là, trong quãng thời gian ba năm chung sống với nhau,  chỉ có Chỉ Tường thủy chung đợi Trọng Kỳ yêu cô, trong ba năm luôn chỉ có 1 người cho và 1 người nhận. Trong câu chuyện có xuất hiện tình yêu tay ba, nhưng cũng không hẳn là tay ba, chỉ đơn giản là làm cho câu chuyện trở nên kịch tính hơn một chút.

Cái kết là HE nhưng mình không thích chút nào, chắc bở vì diễn biến nó quá nhanh (đoạn kết ạ). Khi Chỉ Tường bỏ đi, mình cực kì hả hê, tuy rằng anh nam chính hơi ngốc trong tình yêu, nhưng chẳng lẽ lại ngu đến mức lúc nào cũng kè kè người yêu cũ, xong lại bảo không có gì, thế thì ai tin? Rồi lại giữ gìn cẩn thận ảnh người yêu cũ, thử hỏi có người vợ nào không tức? Đáng ghét nhất là khi bố của Chỉ Tường mất, anh ta lại không đi cùng cô, mà (lại) đi cùng người yêu cũ. Thật thất vọng. Khi đã vượt quá ranh giới của sự chịu đựng, Chỉ Tường bỏ đi. Nhưng chỉ vì vài câu nói của Cẩn Trọng Kỳ, cô ấy đã tha thứ . Mình thấy hơi hụt hẫng đoạn này quá, truyện diễn biến quá nhanh. Có 10 chương, thì đến 9 chương làm đau khổ lẫn nhau, còn chương cuối thì làm hòa. ~.~

Tóm lại, truyện này nhẹ nhàng, không tốn nhiều cảm xúc và suy nghĩ của người đọc (vì nó hơi ngắn, cách giải quyết tình tiết nhanh gọn nhẹ). Phù hợp với những người không thích kịch tính. ^.^!!~


Tác phẩm : Trúc mã là sói

Tác giả : Mèo lười ngủ ngày

Trọng lượng vận chuyển : 850 grams

Công ty phát hành : Bách Việt

Nhà xuất bản : Đinh Tị

Ngày xuất bản :05-03-2012

Kích thước :14.5 x 20.5 cm

Số trang : 548

Giá bìa : 108.000 ₫

Giới thiệu :

5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm: Trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Bị mẻ trán, Văn Dịch liền khóc ầm ĩ: “Cậu có biết bị sẹo trên trán tớ sẽ không còn đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào muốn chơi với tớ nữa không, cậu có biết…”

Nhan Tiếu tức lắm, liền gầm lại: “Khóc cái đầu cậu ấy, cùng lắm sau này tớ lấy cậu là được chứ gì!”

Và thế là, 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra…

Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt tóc mái ra nũng nịu: Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!

Nhan Tiếu: Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà.

Văn Dịch: Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!

Nhan Tiếu: …

Thực tế chứng minh được rằng, vô liêm sỉ không bao giờ có giới hạn dưới…

Bình loạn của mình ^.^!!~:

Chỉ có ai đủ can đảm để đi tìm hạnh phúc, thì mới có được hạnh phúc. Truyện cũng theo một motip cũ, thanh mai trúc mã,  nam chính ranh ma, nữ chính không “bạch thỏ”. Nhưng cái hay ở truyện của Mèo lười ngủ ngày là cách viết vừa hài hước, hóm hỉnh, đôi lúc lại rất sâu sắc, tình cảm. Nhan Tiếu: Cung Ma Kết, 24 tuổi, là cô gái có vẻ điềm đạm nhưng nội tâm rất mãnh liệt. Rất khó gửi gắm trái tim cho ai, nhưng đã gửi gắm rồi thì không rút lại. Đằng sau 100% lý trí là 200% cảm tính, sống nội tâm nhưng rất “thâm nho”, thích giả nai. Thần tượng tôn sùng nhất là Steven Paul Bobs.
Nhan tiếu là sinh viên giỏi của trường, thời còn đi học được bạn bè gọi là “thư viện di động”, có bản lĩnh chỉ cần đọc lướt qua là ghi nhớ. Là người tốt bụng, chính trực, … và ngờ nghệch lại hay quên. Đằng sau chỉ số IQ cao là sự vụng về trong cách đối nhân xử thế, thường bị đồng nghiệp chê cười mà không biết, kỹ năng sống là số âm, khả năng nội trợ là cực kém. Nói như trúc mã Văn Dịch thì: Làm việc có thể quên ngủ, đi chơi điện tử có thể quên ăn, quan hệ với mọi người thì quên mang theo cái đầu. Hồi nhỏ có quan hệ mờ ám với Văn Dịch, sau bị lừa kết hôn. Văn Dịch: Tinh ranh, gian xảo, thâm nho. Bề ngoài xởi lởi, hiếu động, thích trêu chọc con gái, là chàng trai sống rất vui vẻ và yêu đời. Nhưng đằng sau vẻ rạng rỡ là trái tim nhạy cảm, biết quan tâm. Xuất thân trong 1 gia đình gia giáo, ông ngoại là học giả nổi tiếng trong giới học thuật, cha mẹ theo sự nghiệp nghiên cứu sống ở nước ngoài còn Văn Dịch sống với ông ngoại – Giáo sư Văn nuôi dạy từ nhỏ. Sau khi từ bỏ cuộc sống ở nước ngoài trở về nước. Văn Dịch một lòng một dạ mở công ty và theo đuổi Nhan Tiếu.  Nam phụ Hạ Hà Tịch yêu thầm nữ chính từ nhỏ, anh có một câu chuyện bản thân khá cảm động và chính Nhan Tiếu là người kéo anh ra từ vỏ bọc của sự tự ti. Hai nhân vật nam ở đây rất chung tình, quá hoàn hảo… Truyện cũng có những đoạn cao trào, nhưng không quá nổi bật, đặc sắc lắm, nhiều chỗ còn rất dài dòng, không đáng có.  Kết thúc thì cực kỳ hoàn mỹ. Các nhân vật đều có được những kết thúc viên mãn, trừ bạn Quả Quả. Nhưng nhìn cái kết này rồi so với hiện thực thì … buồn-ing !!~ Nó quá hoàn hảo.

Có lẽ, phần hay nhất của truyện là ngoại truyện, ngắn gọn, hài hước vui vui.

Nhìn chung, thì đây vẫn là một cuốn sách ổn, đọc để giải trí.


Gau oi, giup anh

Tác phẩm : Gấu ơi, giúp anh!

Tác giả : Lam Tiểu Mị

Người dịch: Đỗ Mai Quyên – Dennis Q

Nhà xuất bản : NXB Thời Đại

Ngày xuất bản : 21-06-2012

Kích thước : 14.5×20.5 cm

Số trang : 504

Giá bìa : 99.000 ₫

Giới thiệu :

Thư Hoán là một cô gái làm nghề thiết kế gấu bông, cô có vóc người nhỏ nhắn, nhìn trông có vẻ yếu ớt nhưng thực chất, vì sống một mình đã lâu nên cũng đã “tiến hóa” trở nên độc lập và dũng cảm. Vì một lần ăn miễn phí beefsteak mà cô đã bị cưỡng ép nhận lời giả làm bạn gái “thiên kim” của Từ Vĩ Trạch, một chàng trai nổi tiếng đào hoa, danh tiếng lẫy lừng, phong lưu đa tình gây ra biết bao nhiêu tai họa, đến nỗi gia đình bất đắc dĩ phải ra lệnh cho anh thu dọn tàn cuộc, kết hôn để tạ tội.

Mặt dù gần như đã đến tuổi ổn định, nhưng Từ Vĩ Trạch không hề có ý muốn lập gia đình và để trốn tránh việc đi xem mắt, anh đã vừa dụ dỗ, vừa cưỡng ép Thư Hoán giả làm bạn gái để về ra mắt ra đình.

Ngay trong lần thực hiện nhiệm vụ “giả dạng làm bạn gái”, Thư Hoán đã gặp một người làm trái tim cô nghiêng ngả, người đó chính là Từ Vĩ Kính, anh trai của Từ Vĩ Trạch, một người đàn ông lạnh lùng, quy củ, cả gương mặt và giọng nói đều thiếu cảm xúc, nhưng bên ngoài vẻ lạnh lùng ấy là một trái tim nhiệt tình, quan tâm đến người khác và rất mực yêu thương em trai mình.

Tuy nhiên, trong khi Thư Hoán đang “hồn xiêu phách lạc” vì Từ Vĩ Kính thì Từ Vĩ Trạch bất ngờ tỏ tình với cô, khiến cô hoàn toàn luống cuống…

Trích đoạn:

Trích đoạn:

“Nếu đùa thì anh cứ thừa nhận đi. Em cũng sẽ không trách anh đã hôn em đâu, chuyện đó bỏ qua, em cũng không tức giận đâu. Anh không cần vì sợ em giận mà phải nói là thích em.

“Được thôi, anh đùa đấy.

Thư Hoán thở phào, toàn thân như nhẹ hẳn, nhất thời như có cảm giác hoảng hốt.

“Nếu anh nói thế có thể khiến em thấy nhẹ nhõm hơn.

Thần kinh Thư Hoán lại căng lên, không nói được gì.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, vẫn nụ cười dịu dàng quen thuộc, nhưng không hề có chút vui vẻ nào. So với lần gặp trước, rõ ràng anh gầy đi nhiều.

“Căn bản là không thể, anh với em… Thư Hoán hoàn toàn không suy nghĩ được gì, “Chẳng phải anh luôn xem em là con trai hay sao?.

Từ Vĩ Trạch lại cười: “Em đấy, thật không hiểu đàn ông.

“Em có gì tốt đâu. Thư Hoán khổ sở vô cùng, “Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào. Sao tự dưng lại thích em, có phải gần đây trời quá nóng, anh nóng đến độ bất bình thường đúng không?.

Từ Vĩ Trạch cười: “Vậy anh có gì tốt nào? Anh cũng không nghĩ anh có lý do gì để người ta thích anh cả.

“Chí ít… anh rất đẹp trai.

Từ Vĩ Trạch cười to: “Cám ơn em đã khen. Em cũng đẹp mà.

Thư Hoán hoàn toàn lúng túng: “Nhưng, không đúng, anh nghĩ xem, anh đối xử với các cô bạn gái kia rất tốt, suốt ngày tặng quà, mời họ ăn cái này chơi cái kia, sau đó chỉ biết bắt nạt em, ăn vụng đồ ăn của em, căn bản là rất khác nhau….

Giọng Từ Vĩ Trạch vừa gần vừa xa: “Nên em là đặc biệt. Em chưa bao giờ nhận ra sao?.

Bình loạn của mình ^.^!!~:

Đầu tiên, cuốn truyện được ăn điểm bởi cái bìa và bookmark hình con gấu cực dễ thương.

Về nội dung, khi đọc thì mình khá bất ngờ. Vì đọc phần giới thiệu + một vài đoạn mà chị DennisQ đã post bên wp cứ ngỡ truyện có thể loại hài, ấm áp nhưng ngờ đâu lại lấy của mình không ít nước mắt và tâm lý nhân vật hơi lằng nhằng dây dưa.

Từ Vĩ Trạch – Thư Hoán – Từ Vĩ Kính : Một chuyện tình tay ba luẩn quẩn, tưởng chừng như có lúc rơi vào bế tắc.

Ở truyện này, mình thấy thương anh Từ Vĩ Kính, anh có đầy đủ tư cách để đc hạnh phúc. Nhưng vì người em trai duy nhất, anh phải từ bỏ đi hạnh phúc của chính mình. Sao tác giả lại xây dựng nam phụ quá hoàn hảo thế này T.T!

Mình tìm được một bài cực đầy đủ của một bạn trên mạng, mọi người tham khảo nhé ^.^!!~

Thư Hoán là bạn thân của Vĩ Trạch năm năm, đứng bên anh nhìn lịch sử đào hoa của anh suốt năm năm qua, cô dường như thoát khỏi sự mê hoặc của vẻ đẹp trai của anh. Mọi việc bắt đầu rối tung khi anh đề nghị cô giả làm bạn gái để anh trai không ép mình đi xem mắt. Cô bước vào gia đình họ Từ với tư cách là bạn gái Vĩ Trạch nhưng lại hình như bị Vĩ Kính làm cho rung động ngay từ lần gặp đầu tiên. Có lẽ với Vĩ Kính chỉ là cảm xúc ngưỡng mộ hơn là tình yêu, cô là người thật thà, đã ngưỡng mộ ai thì một lòng, có lẽ do cố chấp trong suy nghĩ và tình cảm nên sau này khi cô chật vật nhận ra tình cảm của mình với Vĩ Trạch và giằng co nửa muốn yêu nửa muốn từ bỏ để khỏi đau lòng lại giằng dai lâu đến như vậy.

Vĩ Trạch yêu Gấu Hoán của mình do anh quá hiểu cô, do anh đã ở bên cô năm năm, do luôn bắt nạt cô, do luôn được cô chăm sóc. Anh đã đặt cô vào trái tim như một thói quen mà không nhận ra những thương tổn vô hình đã gây ra cho cô. Cứ thế nhân vật yêu đương rồi thổ lộ trong trò chơi trò chơi tình yêu của Gấu và Vĩ Trạch luân phiên thay đổi, khi anh tỏ tình cô tưởng anh đùa cợt, khi cô nói yêu anh, anh không tin là sự thật. Gấu Hoán được mô tả là cô gái khá truyền thống, đến cả nụ hôn đầu cũng chưa từng trải qua, lại bảo thủ trong chuyện tình dục trước hôn nhân, luôn nghĩ rằng tình yêu phải bắt đầu từ cảm xúc rung động rồi mới trải qua việc nắm tay, hôn nhau và yêu đương. Vĩ Trạch vì hiểu được tính cách này của cô nên đã chủ động ép buộc cô nhưng không nghĩ đã gây tổn thương nghiêm trọng tình cảm bạn bè (và cả tình yêu mà cô không nhận ra) với chính mình. Sau đó, bạn Gấu lại cứ rụt cổ không bước qua được những định kiến đào hoa mà cô đã nghĩ về Vĩ Trạch. Thật ra rất khó để một cô gái luôn thấy người bạn trai yêu thương của mình cứ bay nhảy từ vòng tay của cô này đến cô gái khác. Chỗ này làm mình nhớ đến cô gái trong Nhà bên có sói của Diệp Gia Mạn, cô gái cũng từng chứng kiến người-sẽ-là-người-yêu-trong-tương-lai lên giường với nhiều cô gái. Có lẽ tư tưởng của mình của người đông phương nên chưa thoáng trong những việc thế này. Cuối cùng thì Vĩ Trạch đã từ bỏ cuộc sống độc thân để chuyên tâm chăn dắt một mình gấu yêu của nhà anh. Anh dùng hết mọi biện pháp để cột chặt cô vào mình, ngay cả ép buộc cô mang gấu con cũng để cô không còn đường lui. Mình nghĩ cuộc sống tương lai của họ sẽ còn nhiều việc phải giải quyết, Vĩ Trạch phải làm sao đả thông được tâm tưởng và niềm tin của gấu nhà anh. Haizzzzz con đường đến hạnh phúc của anh còn dài lắm!

Thư Hoán rơi vào tình cảm ngưỡng mộ anh cũng một phần do cô nhìn thấy một hình ảnh của Vĩ Trạch thứ hai nhưng anh lý trí, kiềm chế trong tình cảm, hết lòng yêu thương em trai. Anh đã thông suốt từ bỏ Thư Hoán vì em trai của mình mặc dù thỉnh thoảng, nhưng lúc không thể nén nổi, anh cũng đã ôm Thư Hoán trao cho cô một nụ hôn cuồng nhiệt và cả chuyện anh ra mặt giúp cô ở thành phố T. Cuối cùng cô cũng nhận ra vị trí của anh trong tim cô như một vị thần cao cả, chỉ để kính nhi viễn chi chứ không muốn mang anh vào lòng để yêu thương. Mình lại hơi nghi ngờ tính cách thật sự của Vĩ Kính, chỉ đoán thôi!